Lan và tôi hẹn gặp nhau ở ga tàu điện ngầm Paya Lebar sau khi lớp tiếng Anh của Lan chấm dứt
Tay cầm một chiếc bịch ny-lông đựng mấy thứ lăng loàn. Điểm sáng “Tiểu Việt Nam” Ở Geylang. Lan phấn khích. Lan và tôi băng qua đường. Anh ta chỉ tay về phía trọng điểm mua sắm City Plaza bên kia Đại lộ Guillemard và bảo: “Không xa đâu. Chồng em có thể ngờ em ra đó làm gái kiếm thêm tiền”.
Tôi khuyên cô gái “bỏ kèo” và quay về chỗ cũ đi. Thì cũng là lúc họ đứng lên đi tiếp về phía những Lorong có số giảm dần.
“Nó bảo em đi khách sạn. Anh ta vạch bị ny-lông ra cho tôi xem. Quen ăn món địa phương. Ngay ngắn. Nhìn menu món Việt. Và trong lúc chờ đèn đỏ để băng qua Đại lộ Geylang.
“Chồng em dặn. Lan và tôi cứ đi bên này đường. Khách đến quán ăn này không chỉ là các trí thức trẻ Việt Nam. Vì sợ bị liên lụy nếu cảnh sát xuất hiện. Anh ta tỏ ra lo âu: “Coi chừng cảnh sát đến đó”. Xem nè. Quán ăn Việt dày như ở Geylang. Nằm trên Đại lộ Guillemard và gần góc giao với Đại lộ Geylang. Nghe lời. Giá bao lăm. Tôi quay sang phải. Tôi cũng thường chọn Little Vietnam làm điểm hẹn.
Bởi không nhiều quán ở Singapore có không gian ngoài trời. Yên tâm đi. Viên chức 100% người Việt. Tôi cũng đưa bạn bè người nước ngoài đến đó thưởng thức món Việt. “Bây giờ nếu cứ đi thẳng thì được. Rồi cuộc “rượt đuổi” dọc đại lộ Geylang về hướng trọng điểm phố đèn đỏ là một trận “thót tim” đối với cô.
Tìm đến khu Geylang để được bù đắp chút hương vị quê nhà với giá cả vừa túi tiền. Cô gái hạ giá xuống 40 đô và đòi tiền trước. Bất ngờ tôi nghe tiếng gọi của người Việt: “Chị chị. Gọi dĩa cút chiên bơ hay dĩa ốc hút xào và nhâm nhi ly bia.
Ngồi xổm bên cạnh một chàng trai đen đúa. Tôi hỏi. Nhất là các món miền Nam. Cô chọn món bún và nước rau má. Đi đâu thì được chớ đừng ra Geylang. Chị bảo nó đưa tiền cho em trước”. Mà đi nãy giờ xa quá vẫn chưa tới. Xa quê. Đau lòng cuộc gặp giữa đường Rời quán. Little Vietnam như một điểm sáng ở khu Geylang vốn đầy mảng tối. Ái ngại. 4. Tôi đã không thấy cô gái khi đứng ngay bên cạnh.
Dù rằng vật liệu và hương vị có khi không đạt đến 70-80% độ thuần Việt. Anh ta bảo người Bangladesh. Mà không chừng mất cả thẻ tạm trú”. Các quán này cũng nỗ lực phục vụ rất nhiều món ăn. Tổ sư phải vác giấy má đi bảo lãnh ra. Tôi chọn làm điểm hẹn với Lan - cô gái Việt Nam lấy chồng Singapore mà tôi gặp cách đây vài ngày tại một lớp tiếng Anh cho người Việt - vào buổi chiều thứ bảy 5.
“Lỡ không may em bị cảnh sát bắt nhầm ở khu Geylang. Và cũng nơi đây. Rồi đưa tay bắt tay tôi. Nhường chỗ cho người khác. Người phụ nữ ngoài 30 tuổi và có 2 con trai này nói thêm sẽ không cho chồng biết vụ đi cùng tôi ra Geylang. Rồi lại đổi ý gọi cà phê sữa đá có những giọt nước đen nhánh rỉ ra từ đáy phin.
Chiều mát. Rồi đến lúc tôi phát hiện cô gái và anh chàng Bangladesh ngồi ngay chiếc bàn trống bên hông một quán ăn ngay đầu Lorong 42. Khi đã yên vị. Chụp một bức ảnh của họ từ xa xa. Bên kia là Đại lộ Paya Lebar hướng về ga xe điện ngầm. Khi chúng tôi ăn gần xong món chính. Một cô gái Việt độ 25-28 tuổi mặc áo đầm. Thục Minh (Văn phòng Singapore).
Sống ở Singapore khá lâu. Gái ngoan thì tránh Geylang Lan và tôi quyết định đi vào City Plaza uống nước. Vì cô bị che một bên bởi chàng thanh niên. Trong đó có nhiều người không phải gốc Việt.
Ngay cạnh tôi. Rồi đi tìm một quán nước ngồi chuyện trò. Chúng tôi bấm nhau. Em sợ không biết đường quay về với lại sợ nó không trả tiền cho em”. Chắc em không biết đường về chỗ cũ”.
Hoặc kêu tô bún mắm cộng một ly rau má. Do tương đối cách biệt với “trọng tâm đèn đỏ” nhộn nhạo
Lan đã phải đứng dạt ra một góc rất xa. Lan kéo tay và giục tôi đi trái lại. Ngồi ngoài sân giữa trời. Tôi khó lòng quên được giây lát bẽ bàng bên cô gái đồng hương xinh xắn mặc chiếc đầm hồng lộ một phần áo ngực màu xanh ngồi ngay góc Đại lộ Geylang ngã giá đi khách với chàng công nhân đen đúa vào buổi hoàng hôn ngày thứ bảy.
“50 đô. Lan nói. Lan mới thổ lộ rằng trong lúc tôi chuyện trò với cô gái và chàng thanh niên. “30 đô thôi. Cô gái nói như kêu cứu. Rất nhiều người Việt Nam tại Singapore. Khiến tôi kéo tay Lan đi dọc hè Đại lộ Geylang.
Tôi rút điện thoại di động. Xếp hàng chờ có bàn trống để được ngồi. Đi 5 phút nữa thôi mà”. Little Vietnam nằm ở rìa phố đèn đỏ Geylang không chỉ được các bạn trẻ Việt Nam mặc cả người địa phương và nước ngoài ưa chuộng - Ảnh: Thục Minh Trên khắp đảo quốc sử tử. Khi mà ấn tượng về một khu Geylang đầy bất trắc vẫn còn đậm trong tôi. Tôi dập dồn hỏi cô gái nhiều câu. Mà còn có nhiều người Singapore lẫn người da trắng.
Có quán Little Vietnam được giới sinh viên. Chàng trai độ mới ngoài 20 tuổi vừa rút chiếc ví trong túi quần ra: “Tôi có tiền đây mà.
Mà xác thực hơn là ngay bờ rìa khu đèn đỏ điều tiếng. Thôi trả tiền nhanh. Rồi cùng đi bộ đến quán. Nhìn dòng khách đông đúc. Hết 10 đô đó”. Đặc biệt là giới trẻ. Bận rộn và cũng không dễ tìm đủ nguyên liệu để tự nấu món Việt.
Tôi cũng đưa tay ra. Kèm với một khoảng sân rộng rãi. Cộng thêm chút tò mò. Đuổi theo cô gái mặc chiếc đầm hồng. Lan nói. Lan và tôi đi trái lại ga tàu điện ngầm với cảm giác vui vui xen lẫn chút nuối tiếc. Du đãng. Little Vietnam chiếm phần mặt tiền tầng trệt góc trái của tòa shopping Grandlink hơi cũ kĩ. Bị bắt về đồn. Cô gái Việt và chàng công nhân Bangladesh lại tiếp chuyện đi với nhau về phía trọng điểm phố đèn đỏ.
Nhưng sự lo âu và cảm giác bất an cho cô gái. Cô ta cho biết mới qua Singapore được hơn 10 ngày cùng với vài cô nữa và không biết địa chỉ chỗ ở. “Anh định đưa cô ấy tới khách sạn nào? Sao đi nãy giờ chưa tới?”. Tôi hỏi cô cặn kẽ rồi hỏi lại chàng trai bằng tiếng Anh: “Anh người nước nào?”. Tôi còn mua nước uống các thứ nữa nè.
Không nơi nào có mật độ tập hợp nhà hàng. Dọc Đại lộ Geylang.
Kinh nghiệm này thì chính gia đình chồng của Lan đã gặp phải: Cô con gái riêng người Malaysia của một người đàn ông trong họ qua thăm cha ở khu Geylang không may bị cảnh sát tưởng nhầm là gái đứng đường.
“Nói ra mắc công lần sau ảnh ngại. Thể nào tôi cũng gặp người quen. Cô bắt đầu đi cùng chàng trai Bangladesh này từ Lorong 30. Vạn bất đắc dĩ. Thực đơn ghi tiếng Việt to hơn tiếng Anh. Tôi không quỵt đâu mà”. Tôi thấy vui. Giằng co một lúc. Tôi hỏi cô gái có muốn đi không. Trí thức trẻ Việt Nam rất chuộng. Mà tưởng như đang ngồi ở hè Sài Gòn. Chớ nó mà dắt em qua hướng khác.
Chàng trai đi theo. Lỡ không may bị cảnh sát hốt về đồn thì chồng phải nhục mặt đi bảo lãnh ra. Cô giải đáp. Lan san sớt. Cảm ơn rồi đi trái lại. Một bên là những bệ chắn bằng nhựa mà công nhân cầu đường đặt bên lề. Nhưng người thanh niên nhất quyết không chịu và lấy điện thoại di động bấm số 30 đưa cho tôi xem.
Chưa kể mỗi lần đến đây. Chị nói tiếng Anh giùm em đi!”. Vừa nói. Hãn hữu. Như sợ tôi không nghe ra vậy. Cô nói. Nhưng đây là lần đầu tiên Lan đến quán này. Trong khi cô gái đầm hồng đã biến mất ở bên kia. Không muốn cho đi gặp ai nữa”. Trong lúc rắc rối.
Hồ hết các quán Việt ở đây do người Việt làm chủ. Thực khách lũ lượt kéo đến. Little Vietnam tuyệt đối “sạch” gái mại dâm hay thành phần ma cô.
Cô đứng lên. Sau mấy lần “dừng lại hội ý” bằng tiếng nói cơ thể - Ảnh: Thục Minh có nhẽ đến hết cuộc thế mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét