Rồi hết thảy cũng qua
Có cố đến mấy tôi cũng chẳng thể phủ nhận đươc nó. Có chuyện gì tôi đều ra mặt nói hết. Cũng tinh thần được mình phải làm gì chứ chẳng thể rong chơi như chúng bạn được nữa. Người ta đã vu lên rằng tôi nghiện hút. Có một sự thực đáng buồn rằng em tôi bị nghiện.
Hiếu Cao. 10 năm sau tôi có thể là gì. Chính những điều đó càng có cơ hội để người ta kháo nhau những câu nói có thể giết chết cả gia đình tôi. Mỗi người một cách sống. Không thì tôi tôi giữ cho riêng mình.
Tôi lại có cách lý giải cho riêng mình. Tình mình ngay nhưng lý mình lại gian. Những lúc như vậy. Chẳng thể không kể đến những scandal cô đã vấp phải. Tôi chỉ có thể nhớ được một điều rằng tôi đã sang bít tất và bây chừ chỉ còn lại nụ cười trên môi mà thôi.
Tôi rất buồn vì khi đó mình không đủ tĩnh tâm đê xử lý mọi chuyện. Quờ quạng những điều đó là do người ta đem lại cho chị. Và đớn đau nhất chính là khi người ta nói rằng tôi nghiện hút. ’ Dính miệng thế vì em Trong những vấp Phương Thanh đã trải qua.
Cái gì tôi nói ra được thì nói. Tôi chắc chắn rằng từ trước đến nay tôi không làm gì cho ai buồn cả. Đất biết và những người thân quen tôi biết. Những khó khăn cô gặp phải. Những lần mẹ chơi hụi bị mất trắng
Đã giải quyết như thế nào. Khi đó kinh tế bất ổn. Cố kỉnh cũng như chũm nhiều hơn và vượt qua những thứ xuất hiện trên con đường tôi đã chọn. Những long đong đó làm sao tôi quên được? Trong lòng tôi không nghĩ gì cả. Có những điều người ta áp đặt cho mình.
Đến hiện thời nhìn lại. Ai nghiện ai không có lẽ thảy khán giả đều biết. Mới có được Phương Thanh của một ngày hôm nay. ' Mọi chuyện cứ dần tiến từng bậc cho đến khi Phương Thanh đạt đến đỉnh cao. Biết nó ở đấy và nó luôn xuất hiện trên con đường tôi đã đi.
Và Phương Thanh rơi vào khoảng thời kì lưng chừng. Gia cảnh như thế thì làm sao tinh thần thoải mái để háo hức được. Những lần mẹ phải bỏ đô thị để về quê. Đó chính là vào những năm đầu thế kỷ 21. Không một người có thể để mẹ nương vào thì chỉ có tôi mới có thể là trụ cột giúp mẹ vượt qua những tháng ngày khốn khó. Một tẹo quen biết là bạn đã có thể xuất hiện trên khắp những trang báo cũng như tivi.
Nhưng với Phương Thanh thì không đơn giản như thế. Thể trạng của tôi từ trước đến nay đều là tạng người nhỏ con.
Thêm vào nữa là lúc đó mình cũng chẳng phải là mạnh khỏe gì. Chị nhẹ nhàng và điềm nhiên hơn nhiều những gì người ta có thể nghĩ: ‘Scandal không tự tôi gây ra. Không biết đã bao lăm lần mẹ vượt qua rồi lại gục ngã. Những khó khăn khi ấy tôi chỉ có thể gom về thành một cục. Chính ngày hôm đó. Đến giờ nói lại tôi cũng chẳng thế nhớ được rằng đã từng gặp bao lăm biến cố.
Không biết đã bao nhiêu lần mẹ giành lại được sờ soạng rồi lại mất đi. Tôi chẳng suy nghĩ cũng chẳng để tâm nữa. Phương Thanh đã gặp những khúc quanh mà chính bản thân chị chũng cho rằng chúng không ra gì.
Phương Thanh đã mất bảy năm mới được xuất hiện trên truyền hình. Nhưng tôi cũng phải cảm ơn những điều đó vì có những vấp như vậy. Nhưng tôi không biết rằng ai cũng có một thời nông nổi mà chính nhờ những ngày tháng đó mới kiến lập nên tôi ngày hôm nay. Điều đó có lẽ quá xa lạ với các bạn trẻ giờ.
Tiếc nuối vì đã không bình tâm hơn
Bởi chỉ cần có một tẹo dung nhan. Thế nhưng người ta vu lên cho tôi như thế cũng chẳng phải là không có căn cứ. Và con đường tôi đi cứ chỉ bước từ ngày này qua ngày khác như thế chứ không thể tính được 5. Nhưng nói xong là thôi. Những chướng ngại cô vượt qua đến giờ cũng không thể nhớ được. Tôi chỉ biết đứng bên mẹ. Ngày đêm dằn mặt người kia…. Nhìn mẹ một cách xót xa và tự hứa với bản thân phải làm được nhiều điều hơn nữa.
Nhưng cứ phải vu lên như thế họ mới chịu được. Còn những scandal mà người ta cứ đồn ầm lên là tát người này. Chính những khó khăn đó làm cho tôi phấn đấu. Trong một lần em trai chở tôi đi. Áp đặt cho tôi và mong muốn tôi phải khốn đốn về những điều đó.
Chỉ luôn có hình bóng mẹ trong tim và luôn phấn đấu từng ngày để làm sao giúp đỡ mẹ vượt được qua những khó khăn gian khổ đó. Tôi biết họ nắm rõ rằng tôi không hề nghiện. Mẹ chỉ có một mình. Không tự tôi khởi tạo để mình có thể xuất hiện trên những trang báo mà là do người ta đưa đến cho tôi. Cuộc sống phải có những cãi cọ.
Chỉ có thể nói rằng cô đã gặp rất nhiều những chông gai trên con đường của mình: ‘Khi đó khó khăn nhiều ti tỉ. Thế nhưng sau thời kì này. Dằn mặt người kia. Mẹ luôn là nỗi niềm đau đáu trong quá trình hoạt động. Những chếch mếch thì mới là cuộc sống. Đến hiện giờ. Mẹ tôi khổ sở lắm. Khi đó tôi cũng đã 17 tuổi rồi. Một cách cảm nhận và một mục đích sống khác nhau.
Nhưng sự thực lúc đó như nào chỉ có trời biết. Nhưng có phải ai cũng sống như mình để mình được mọi người thông cảm đâu. Hôm nay tát người này. Vì ngồi sau xe người em ruột thịt thì có bao giờ mình lại hoài nghi nó dám chở mình đi mua thuốc. Tôi cũng chẳng thế bắt ép ai phải sống theo cách của mình được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét