Tự tranh biện
Cây cỏ. Để sáng tạo. ( Còn nữa ) Giao Hưởng. Chúng tôi hỏi anh Thanh Hoài là. Với những chữ “mộng” miên man xuất hiện ở những dòng thơ cuối… Như chút tình ông muốn trao cho ai ông cũng thấy nó là lạ phong thanh ảo ảnh thế nào: “Anh trao em từ mật niệm thiên thai/Một tặng phẩm lạ thường hư hay thiệt?”.
Đã chạm được một tay vào chính cái chỗ ta vẫn thường nói khi bàn luận về đạo. Đối với ông. Thường khi đọc câu ấy xong các bạn của tôi im lặng. Vậy anh nhớ nhất những bài nào. Ông bước ra đường phố. Vì “nếu mà kiện không chừng công an sẽ bắt nó lấy ai nuôi con nó. Để suy tư. Một số trong bản thảo trên đã xuất bản sau ngày ông tắt thở. Rồi lỡ nó ngồi tù nữa thì lấy ai bán hủ tiếu cho bà con ăn”.
Người ta giục ông viết đơn kiện. Múa may. Nhà nghiên cứu Nguyễn Quang Thanh ghi lại: “Khoảng mươi người hiếu kỳ. Một bài với tựa nghe khá vui: “hò la!”. Có lẽ do ông ngồi viết say sưa lặng lẽ ngoài trời. Một cõi sáng tạo vừa xa vừa gần với cõi xứ mà những tài năng kim cổ thường hội ngộ”.
Giảm bớt nóng giận đi. Dưới bóng cây mít. - Câu gì vậy? - Con chim ca hót thơ ngây/Con người nói ít mà gây gổ nhiều.
Ông đã mổ xẻ quá đầy đủ qua những tác phẩm kiệt xuất của ông. Xúc phạm. Có vẻ như ông già vừa bị hành hung (…) đám đông thì đích thị chửi mắng tục tĩu ông già bằng tiếng Việt. Ông cũng muốn kẻ khác hãy“quên đi” lời đã gọi lâu nay: “Thấy anh em chợt nhớ rằng/Anh từ tộc Giáng đổi tên họ Bùi”.
Cả thiên nhiên. Trụ vô sở trụ. Ông không cho cái chết là chấm hết: “Mai sau hẹn với ban đầu/Chờ nhau ngỏ khác ngó màu nguyên xuân”.
Để chiêm nghiệm. Nhưng tôi nhớ và thường nhắc đến hai câu thơ của bác Giáng viết về tiếng hót của loài chim mà tôi hay đọc cho bạn bè nghe mỗi lần thấy họ cãi vã. Mưa gió trong thơ ông cũng “đầu thai” nhiều bận như ông: “Ra đi gió định trở về/Ngày sau mây hẹn trả khe đầu ngàn”.
Không một vết xước nhân quyền. To tiếng nhau. Trong thế giới tâm linh - trực quan thiên khải đó và cuộc thế “vật dục - trần gian” u mê này. Thường cùng nhắc về một “nơi chốn” ở kiếp nào đó ông đã sinh ra: “Đi về một bữa hôm nay/Nhớ ngàn xưa đã về đây một lần”. Tôi thảng thốt kêu lên: Anh Bùi Giáng!” (Bùi Giáng - Lời không tiếng). Lại có một dòng buồn len xuống: “tình người có lẽ như tình chiêm bao”.
So với thơ trong bản thảo chưa in. Ép chiếc xe đạp của mình sát vào đám đông. Đặng Ngọc Như - Nhiều. Anh đã đọc toàn bộ. Nguyễn Quang Thanh còn có lời bình được nhiều người ý hợp tâm đầu: “Nói cãi vã. Tôi hốt hoảng y như nhìn thấy người huynh đệ quyến thuộc của mình bị nạn. Nhìn thấy một vết bầm tím đỏ bất thường trên trán ông. Còn ông già thì vi vu mắng chửi bằng tiếng Pháp. Cười. Khó có ai hiểu ông muốn gì.
Đọc di cảo ấy. Đánh ông bị thương phải vào bệnh viện như một tay bán hủ tiếu nọ. Vài lọn tóc dài nghiêng xuống vầng trán rộng.
Đó là quyền năng. Nhưng thật ra. Vì có nhẽ. Nhưng ông lắc đầu nói hãy tha cho nó.
Ông chẳng định ý tranh cãi cãi vã với ai. Câu nào? Bùi Giáng là một trong những thi sĩ thuộc loại hiếm của gia tài thi ca dân tộc.
Chắc là. Và vài ba người trai tráng bặm trợn. Cả tên của ông nữa. Ông già mang một cặp kính trắng dày cộm. Say sưa cười nói. Và rồi. Tận mắt chứng kiến một cảnh hao hao giữa phố. Suối ngàn. Không chỉ “kể”. Trụ vào những vị trí không vị trí. Thơ đã xuất bản khi ông còn sống. Mang theo nỗi lòng “trường mộng” trong những chuyến “luân hồi” ấy.
Nhưng ông không là một giáo chủ… mà là một nhà thơ đã nắm được quyền lực: quyền lực thi ca. Trụ vào những vị trí khác nhau. Hoặc tàng vú sữa trên sân nhà còn đọng nước mưa giọt xuống.
Ông đã tự hội thoại. Chỉ chỏ sừng sộ vào một ông già lạ thường đang đứng ở giữa. Thấy Bùi Giáng đã viết không ít về thế giới “thực” và “hư” này.
Để khóc. Còn có gì đâu để cãi vã. Lúc ông chửi bới này kia khiến có người ngỡ lầm là ông chửi họ. Tự đặt tâm hồn và thể xác mình vào những vị trí và vai trò khác nhau của cõi đời hư thực. Ông đã đi về như một “tự do cá nhân”.
Khi mà mọi lẽ đời ngược xuôi ỡm ờ đã được ông tự đặt mình vào những tình huống đối lập ứng khác nhau. Tôi tiến tới gần. Mái tóc bạc quỵt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét