Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Câu chuyện nước Mỹ: Gửi con du học

Mấy tuần rồi, cô bạn tự nhiên thăm hỏi rối rít “Anh dạo này thế nào, có khỏe không, con cái học hành ra sao. Tóc bạc nhiều không, hàm răng giả ngày xưa em tặng nay còn dùng?...” Kinh nghiệm cho biết, nàng sẽ nhờ cái gì đó.

Nhân bảo như thần bảo, sau khi lòng vòng, cô hỏi: “Anh ơi, em cho con gái sang Mỹ học đại học, nên chuẩn bị gì. Em muốn đi theo để nấu cơm, giặt giũ cho cháu. Nhà em có 30.000 đô la đủ cho cháu học không?

Câu này nghe hàng trăm lần rồi, nhưng chẳng ai có câu giải đáp cụ thể. Tôi nghĩ đây là đề tài hay nên xin mạn phép sẽ viết đôi dòng san sớt về những gì tôi biết. Mong bạn đọc góp ý, và câu chuyện của mình sẽ hữu ích cho những ba má nào đang có ý định cho con sang Mỹ du học. Cũng không phải chỉ đi Mỹ thôi đâu, đi nước khác cũng vậy, cũng đều cần những kỹ năng này.

Kỹ năng sống độc lập – Bắt đầu là rửa bát, quét nhà

Nghe cô bạn hỏi dồn dập, mình giải đáp đùa, cứ cho cháu sang, thế nào cháu cũng lớn mỗi năm một tuổi và quay về thăm bố mẹ vài lần. Chỉ nhớ một điều, “nhập gia tùy tục”, những lề thói bên nhà mang theo sang Mỹ đôi khi không hợp, thành xung đột văn hóa và có thể phạm luật.

Nền giáo dục và gia đình Việt nuôi con theo kiểu gà chọi, phần lớn bố mẹ cơm bưng nước rót, con chẳng phải làm gì, chỉ ăn, học và ngủ, suốt 12 năm liền. Nếu thi vào đại học thành công coi như công ơn được đền đáp. Ra trường có công ăn việc làm, tiền của nhiều, nó sẽ thờ tự mình khi về già. Nếu thất bại, ba má nuôi báo cô. Cho nên, khi con rời tổ ấm, ra đi một mình, ai mà chẳng lo.


Muốn cho con đi du học, mẹ cần dạy trẻ biết tự lập ngay từ tấm bé (ảnh minh họa)

Cô bạn than “Con em chẳng biết luộc trứng, không biết nấu cơm, nhìn miếng thịt đông lạnh chẳng biết đập thế nào cho tan đá. Hiện mà sang Mỹ ăn uống thế nào”.

Giáo dục Mỹ dạy trẻ học để ra đời học tiếp phần đời còn lại. Làm thuê nhân cũng tốt, làm kỹ sư cũng được, nếu tiện, làm tổng thống cũng chẳng sao. Bọn trẻ Mỹ cũng “gà mờ” khi ra trường, nhưng khi cần, chúng tiếp cận cuộc sống mới nhanh hơn, bởi tất những kỹ năng đã được học và tập sự từ lúc còn bé do bác mẹ, nhà trường và tầng lớp hướng dẫn.

Tôi chỉ khuyên các bà mẹ đơn giản thế này: Trong lúc chờ xin các trường thông báo nhận học, các bậc bố mẹ nên dạy các cháu biết rửa bát, quét nhà, biết tự giặt xống áo, biết nấu cơm, biết ăn bánh mỳ với bơ, học nấu súp, biết cách luộc trứng 3 phút, biết làm tan đá cho miếng thịt. Nếu cần, để cháu nấu vài bữa cho cả nhà, chịu thương chịu khó ăn mặn, nuốt nhạt chút. Học nấu bếp sẽ biết cách sống tự lập khi không còn bác mẹ bên cạnh. Quan yếu nhất là không chết đói.Người sống đống của”, các cụ nói cấm sai.Từ chuyện nhỏ sẽ học được chuyện lớn. Các cô các cậu 17-18 tuổi không phải là đứa trẻ nữa, phải biết độc lập và tự mình bắt đầu kiếm sống, tự biết làm gì để không đói khát, không ốm đau, không bị lừa đảo.

Sách vở thế là đủ rồi, các cháu Việt Nam sang hầu hết là học giỏi, có tri thức căn bản vững, sang Mỹ đều học khá và giỏi. Nhưng học sống để tồn tại thì nhiều điều phải bàn.

Kỹ năng Ngoại ngữ và IT

Tổng dân số thế giới vào tháng 6-2012 khoảng hơn 7 tỷ người. Năm 2000 có 360 triệu người dùng internet, vào cuối năm 2012 con số này lên tới 2,4 tỷ, tăng tới 566% so với năm 2000.

Bài liên tưởng:

Vì 'dại' mẹ hại con suýt mù!

Tips hay bất thần dạy bé nói 'thành thần'

Dạy con biết nói láo: Cũng hay!

Bí kíp dạy con 'mát tay' của mẹ Nhật

Việt Nam với dân số 91 triệu, ba năm sau khi chính phủ cho phép mở internet từ năm 1997, năm 2000 mới có vẻn vẹn 200.000 biết mùi vị net. Tháng 6-2012, con số này đã là 31 triệu, chiếm 1/3 dân số, hầu hết là giới trẻ. Riêng facebook đã có hơn 10 triệu trương mục đang hoạt động.

Nói thế để biết, PC, iPhone, iPad, IT, internet, facebook, blog, twitter… là hành trang của tuổi trẻ bước vào đời. Nếu không biết về internet, thạo dùng các công cụ IT, khó mà du học.

Trên thế giới ảo, tiếng Anh là thông dụng nhất, tiếp theo là tiếng Trung, Tây Ban Nha, Nhật, và Bồ Đào Nha. Đối với người Việt, muốn hội nhập, ngoài chuyện trình độ phải có, bằng lòng văn hóa khác biệt hiểu quan niệm đa chiều, thì còn cần phải tường ngoại ngữ, nhất là tiếng Anh, không còn cách nào khác

Cần tìm hiểu kỹ trường học trước khi quyết định


Tìm hiểu kỹ về trường học trước khi nộp hồ sơ là vô cùng quan yếu (ảnh minh họa)

Nếu được trường nào hứa xem xét, phải nghiên cứu kỹ về trường đó. Khi phỏng vấn visa hoặc nhà trường hỏi thêm thì cũng phải biết khuôn viên của trường to bé ra sao, thành lập từ năm nào, ở bang nào, đứng thứ mấy ở Mỹ.Vào trang web của trường là ra tất, hoặc google cũng đủ thông báo. Trường nào không có trang web thì đừng xin cho con học. Đơn giản, gửi con vào những dài không có nổi trang web thì ngang bằng gửi trứng cho ác, dù đó là nước Mỹ.

Không thể có chuyện nghe bạn bảo thế này, chị họ nói thế kia, mà phải có thông tin cụ thể, tự mình đọc, tự mình nhớ. Kiểu nhờ chung chung, anh ơi xem bên Mỹ có trường nào học tốt, giới thiệu cho con em với, khó mà nên cơm cháo.

Kỹ năng phỏng vấn

Đi phỏng vấn xin visa, hay qua video, dù chẳng yêu cầu ăn mặc comple cavat, diêm dúa như dự dạ hội, cũng phải sạch sẽ, gọn, bắt mắt chút. Lôi thôi lếch thếch dễ bị trừ điểm. Bên Mỹ ăn mặc đa dạng, từ cao cấp đến bụi đời, đang comple nhưng lại đi giầy thể thao, váy mốt đi với giày bệt vì đi bộ cho dễ, nhưng tới nơi làm việc lại nghiêm chỉnh.

Hình dong, một ngày, người phỏng vấn gặp mấy chục người với vài câu, nhắc đi nhắc lại. Cấp visa nhiều khi do cảm tính, mà cảm tính hay hướng tới cái đẹp, khổ thế!

Khi phỏng vấn xin visa, mắt nhìn thẳng vào mắt người đối thoại và phải thật lòng. Kiểu vừa nói vừa cúi mặt xuống, tránh ánh mắt như dân Việt ta hay làm, dân Mỹ tưởng mình che giấu gì đó, mà họ thì chúa ghét nói dối.

Ngoài chuyện bố mẹ và các em nên tự tìm hiểu thông báo cho về nơi định xin du học, trước khi đến những công ty tham mưu hỏi thêm, cũng đừng nên lo quá tiền nhiều hay ít, đừng phó mặc cho ai đó lo hộ, mà nên giúp con có kiến thức cuộc sống và tự bươn chải. Chuẩn bị tốt rồi thì chẳng phải lo như người mẹ trẻ đã kể ở trên.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét