Phượt ký của Phan Lộc
Khung cảnh thật yên bình
HCM đến D’ran có hai con đường là đi theo quốc lộ 1 rồi rẽ trái vào quốc lộ 20, hoặc cũng đi quốc lộ 1 nhưng chạy thẳng theo tỉnh lộ 713, qua thị xã Long Khánh. Tại đây, tôi thực thụ bị choáng ngợp khi được nhìn bao quát toàn cảnh Quy Nhơn
Đón những tia nắng bình minh trên biển Quy Nhơn là một trong những ấn tượng sâu đậm nhất trên chuyến đi này. Lúc này trời đã bớt mưa, dọc theo quốc lộ 1 là bãi tắm không một bóng người, nước biển trong xanh
Chúng tôi làm quen mau chóng, tay bắt mặt mừng, rồi cùng nhau chụp một tấm hình kỷ niệm. Và Cam Ranh còn có những bãi biển trong xanh tuyệt đẹp
Con đường tỉnh lộ 713 Những cánh đồng lúa trên đường tỉnh lộ 713 Trên đường đến D’ran, tôi đi ngang qua huyện Di Linh.
Xa xa là tượng của vua Quang Trung Cầu Thị Nại là cây cầu vượt biển dài nhất Việt Nam
Đứng trên đèo nhìn xuống, Khung cảnh thật hùng vĩ. Bù lại, sau nhà có một vườn đậu cô ve rất mát mắt
Song, đến giờ tôi vẫn luyến tiếc hoài vì chưa có nhiều thời kì để khám phá "cẩn thận" thị thành này. Đi tầm 2km nhìn bên tay phải thì tôi thấy một tấm biển ghi Khu du lịch sinh thái Suối Tiên và một con đường nhỏ dẫn lên núi
Đường tỉnh lộ 713 rất đẹp, thoáng mát. Lúc này trời đã chuyển tối
Người dân địa phương gọi ngọn núi này là núi đôi Di Linh
Bãi biển hoang sơ ở Vạn Ninh Niềm vui của những kẻ đi phiêu du là gặp được những người đồng hành cùng chí hướng trên đường, và tôi đã gặp làm quen với những người bạn đến từ nước Anh bóng gió cũng đang trên đường khám phá Việt Nam giống tôi
Chạy khoảng 20 phút thì tôi đến trạm radar trên đỉnh núi. Tôi chọn con đường thứ hai vì nó gần hơn nhiều
Núi đôi Di Linh Trên đường đến D’ran Chạy xe khoảng 10 giờ đồng hồ, tôi đến thị trấn D’ran. Biển Bình Châu – Cam Ranh Còn luyến tiếc lắm Quy Nhơn! Sáng hôm sau Cam Ranh chào đón tôi bằng một trận mưa tầm tã do ảnh hưởng của cơn áp thấp nhiệt đới
Đây là con đèo nức danh hiểm nguy với những khúc cua cùi chỏ. Trông sẽ sớm có ngày được trở lại Quy Nhơn để cảm nhận đầy đủ hơn vẻ hấp dẫn của quê hương thi sĩ Hàn Mặc Tử
Đứng ngay chân đèo, nhìn hướng ra biển, lòng bỗng dưng trào lên một nỗi nhớ nhà da diết. Nếu để ý bạn sẽ thấy một ngọn núi rất độc đáo có dáng dấp như đôi gò bồng đảo của một thiếu nữ xuân thì
Khi đến Cam Ranh, dân phượt thường ghé thăm đảo Bình Ba để thưởng thức đặc sản tôm rồng nướng. Bạn có thể nhìn thấy những con đường đang uốn lượn bên dưới, núi non chập chồng ở đằng xa
Sáng tờ mờ ở D’ran Vườn đậu cô ve nhà cô chủ Trái hồng trong vườn còn xanh Vườn hồng của cô nằm trải dài trên một khu đất khá rộng, len lách lên tận đồi, trong vườn trồng xen lẫn những cây quýt và cây cà phê. Sau đó chúng tôi chia tay vì họ phải rẽ trái theo hướng quốc lộ 26 đi Buôn Ma Thuột, còn tôi lại đi thẳng đến Quy Nhơn tiếp kiến đi theo quốc lộ 1, đến gần 16 giờ thì tôi đến chân đèo Cả nối liền hai tỉnh Khánh Hòa và Phú Yên
Biển Quy Nhơn. Tôi đến thành phố Quy Nhơn thì lúc này đã gần 20 giờ tối, tôi nhanh chóng kiếm gì dằn bụng và tìm khách sạn nghỉ đêm. Cảnh sắc nhìn từ đèo Ngoạn Mục Qua khỏi đèo có hai hướng đi Cam Ranh, một là đi thẳng ra Phan Rang rồi theo quốc lộ 1, hai là đi qua thôn nhân ái. Ở D’ran không có khách sạn, bởi vậy tôi xin ngủ nhờ nhà một người dân tại đây.
Đèo Ngoạn Mục đang trong quá trình sửa sang lại được gần 2 năm. Đèo Ngoạn Mục hay còn gọi là đèo Sông Pha nối liền hai tỉnh Lâm Đồng và Ninh Thuận. D’ran chào đón tôi bằng một buổi sáng bình yên với tiết trời se lạnh, những ngọn đồi thập thò sương mai. May mắn là khi tôi đến đây thì con đèo cũng gần sắp xong, đường xá khá tốt. Tỉnh thành Cam Ranh nổi danh với vịnh Cam Ranh là một trong những vịnh quân sự có vị trí tuyệt nhất trên thế giới.
Từ khi có đèo Hòn Giao (hay còn gọi là đèo Omega) nối liền giữa hai thị thành Đà Lạt và Nha Trang thì đèo Ngoạn Mục có ít người hỗ tương. Eo Gió Đến Quy Nhơn, sẽ rất tội nếu bạn không lên núi Vũng Chua để có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố. Bạn có thể gửi xe ở nhà một người dân và đi bộ khoảng 100m là đến Eo Gió. HCM khoảng 300km. Hồng mùa này trái vẫn còn xanh, phải đợi đến tháng 9, tháng 10 trái mới chín mọng.
Toàn cảnh đô thị biển Quy Nhơn từ đỉnh núi Vũng Chua Tôi chạy xe từ Eo Gió về lại đô thị Quy Nhơn, đi theo quốc lộ 1D trên đường ra Ghềnh Ráng.
Eo biển này tuyệt đẹp với những rặng núi đá cao, cong vòng vòng. Thay vào đó tôi đến bãi biển Bình Châu. Ngôi nhà nhỏ trên đồi giữa vườn hồng Ngôi nhà nhỏ và dòng suối kế bên Cam Ranh với những bãi biển ngọc bích Chặng đường tiếp theo của tôi là qua đèo Ngoạn Mục để đến Cam Ranh.
Đây là niềm kiêu hãnh của người dân Quy Nhơn – Bình Định Tôi tiếp tìm đường đến Eo Gió nằm ở thôn Nhơn Lý, cách cầu Thị Nại khoảng 20km.
Từ TP. Đi khoảng gần 1 giờ đồng hồ thì đến được Nha Trang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét