Cuộc sống gia đình tôi cứ bình yên trôi đi theo một khuôn mẫu có sẵn. Khuôn mẫu ấy đã rèn tôi thành một đứa trẻ ngoan, luôn biết nghe lời, chưa hề dám nghĩ sẽ làm điều gì trái ý bác mẹ, lại siêng năng, học giỏi đúng như mong muốn của ba má. Từ nhỏ đến lớn, việc tôi phải ăn món gì tốt cho sức khỏe, mặc như thế nào cho đúng thuần phong mỹ tục, học chuyên môn gì, trường nào, thầy nào… đều do ba má tôi quyết định.
Khi tôi chuẩn bị thi đạithiết kế kiến trúc quy hoạchhọc, ngành tôi thi cũng do ba má chọn. Tôi chỉ biết răm rắp làm theo. Với sức học của mình, tôi thi đậu và hoàn thành tốt chương trình đại học, mang về cho bố mẹ tấm bằng loại ưu. Khỏi phải nói ba má tôi hãnh diện đến thế nào. Nhưng, mọi thứ đến với tôi lại không như bác mẹ mong muốn. Vừa ra trường, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài với mức lương khá. Sức ép công việc cộng với sự thiếu kinh nghiệm khiến tôi nản chí. Niềm tự hào của một đứa luôn học giỏi và làm tốt mọi việc như tôi bị thương tổn. Tôi quyết định nghỉ việc, chọn một công ty khác theo lời khuyên của ba má. Ra trường sáu năm, tôi đã thay đổi chỗ làm bốn lần, chỉ biết tự yên ủi “Chắc mình không may mắn”. Phiên tòa khép lại cũng là lúc tôi cảm nhận sự xuất hiện của một sinh linh bé bỏng, kết quả của cuộchttp://www.Idee.Vnhôn nhân không tình ái với Kiên. Sự xuất hiện này giúp tôi nhận ra cái giá phải trả cho một đứa con ngoan sao quá đắt. Tôi luôn nhận được tình thương vô hạn bến mà bố mẹ dành cho tôi. Tôi hàm ân bố mẹ về điều đó. Nhưng, cũng chính ái tình đó đã khiến tôi trở nên người thiếu bản lĩnh và kỹ năng sống. Tôi không dám và không đủ nhẫn nại để đương đầu cho những lý tưởng, mơ ước, hoài bão của bản thân. Trước khó khăn, tôi luôn lùi bước, quay về tìm sự che chở của gia đình để rồi bỏ lỡ những dịp tốt đến với mình, không dám quyết định điều gì, kể cả việc quan yếu nhất của đời người. MAI PHƯƠNG |
Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013
Đứa con ngoan
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét