Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Đứa con ngoan

Cuộc sống gia đình tôi cứ bình yên trôi đi theo một khuôn mẫu có sẵn. Khuôn mẫu ấy đã rèn tôi thành một đứa trẻ ngoan, luôn biết nghe lời, chưa hề dám nghĩ sẽ làm điều gì trái ý bác mẹ, lại siêng năng, học giỏi đúng như mong muốn của ba má. Từ nhỏ đến lớn, việc tôi phải ăn món gì tốt cho sức khỏe, mặc như thế nào cho đúng thuần phong mỹ tục, học chuyên môn gì, trường nào, thầy nào… đều do ba má tôi quyết định.


Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Khi tôi chuẩn bị thi đạithiết kế kiến trúc quy hoạchhọc, ngành tôi thi cũng do ba má chọn. Tôi chỉ biết răm rắp làm theo. Với sức học của mình, tôi thi đậu và hoàn thành tốt chương trình đại học, mang về cho bố mẹ tấm bằng loại ưu. Khỏi phải nói ba má tôi hãnh diện đến thế nào. Nhưng, mọi thứ đến với tôi lại không như bác mẹ mong muốn. Vừa ra trường, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài với mức lương khá. Sức ép công việc cộng với sự thiếu kinh nghiệm khiến tôi nản chí. Niềm tự hào của một đứa luôn học giỏi và làm tốt mọi việc như tôi bị thương tổn. Tôi quyết định nghỉ việc, chọn một công ty khác theo lời khuyên của ba má. Ra trường sáu năm, tôi đã thay đổi chỗ làm bốn lần, chỉ biết tự yên ủi “Chắc mình không may mắn”.

Rồi tôi quen Tuấn trong một lần tổ chức hội thảo tại công ty. Anh là người tốt, xót thương và hiểu tôi. Tình yêu lớn dần nhưng tôi không đủ quả cảm để báo cho gia đình vì tôi biết ba má sẽ không đồng ý. Gia đình Tuấn có sáu anh chị em, bố mất sớm. Anh là con trai độc nhất vô nhị và chỉ mình anh được mẹ cho ăn học vì kinh tế khó khăn. Anh lại sống và làm việc ở tận Nha Trang. Ắt những điều đó đều là vật cản cuộc hôn nhân giữa tôi và Tuấn.

Sau bao lần lần khần nghĩ suy, tôi cũng đưa Tuấn về ra mắt ba má. Ánh mắt bố trong buổi đầu gặp gỡ đã cho tôi câu trả lời đúng như tôi dự đoán. Tối đó, bố đến bên tôi, nhỏ nhẹ: “bác mẹ chỉ có mình con. Con hạnh phúc là ước vọng độc nhất vô nhị của cha mẹ. Bác mẹ không chê Tuấn điểm nào, nhưng Tuấn còn gánh nặng gia đình, việc lo cho gia đình riêng không thể kiêm toàn. Tát, bác mẹ không muốn sống xa con”. Bên hiếu, bên tình, sao tôi có thể đong đếm. Tôi chủ động rời xa Tuấn, dù tim đau nhói.

Kiên đến với tôi lại do sự sắp xếp của bác mẹ. Anh là con trai một người bạn của bố. Gia đình anh ở cùng tỉnh thành với gia đình tôi. Quan trọng nhất là anh bằng lòng ở rể. Dù biết chưa phải là ái tình nhưngthiết kế dự án kiến trúctôi nghĩ chắc sẽ tốt cho tôi sau này, như cách nghĩ của ba má. Đám cưới diễn ra khi tôi quen Kiên chưa tròn năm. Vẻ ngoài Kiên thư sinh, lịch duyệt nhưng anh lại có tật xấu là hay bù khú bạn bè, nhậu nhẹt đến khuya. Lấy nhau mấy tháng mà tôi đã ăn không biết bao nhiêu cái bạt tai của anh sau mỗi lần quá chén. Xót con, cha mẹ làm căng với Kiên khiến không khí gia đình trở thành nặng nề, u ám. Cực điểm là lần Kiên đánh tôi đến nhập viện vì chấn thương đầu. Bố mẹ đuổi Kiên khỏi nhà và từ mặt sui gia. Nằm trong bệnh viện, tôi đớn đau cả thể xác lẫn tinh thần. Ba má lại một lần nữa thay tôi quyết định đời tôi. Tôi ly hôn.


Phiên tòa khép lại cũng là lúc tôi cảm nhận sự xuất hiện của một sinh linh bé bỏng, kết quả của cuộchttp://www.Idee.Vnhôn nhân không tình ái với Kiên. Sự xuất hiện này giúp tôi nhận ra cái giá phải trả cho một đứa con ngoan sao quá đắt. Tôi luôn nhận được tình thương vô hạn bến mà bố mẹ dành cho tôi. Tôi hàm ân bố mẹ về điều đó. Nhưng, cũng chính ái tình đó đã khiến tôi trở nên người thiếu bản lĩnh và kỹ năng sống. Tôi không dám và không đủ nhẫn nại để đương đầu cho những lý tưởng, mơ ước, hoài bão của bản thân. Trước khó khăn, tôi luôn lùi bước, quay về tìm sự che chở của gia đình để rồi bỏ lỡ những dịp tốt đến với mình, không dám quyết định điều gì, kể cả việc quan yếu nhất của đời người.

Tôi không trách ba má. Chỉ là tôi sẽ yêu con mình theo cách khác, để con tôi đủ mạnh mẽ đứng dậy khi vấp ngã và biết sống đúng với thế cục của chính nó.

MAI PHƯƠNG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét