Trong những năm qua, Đảng, Nhà nước ta đã có nhiều chính sách giúp đỡ người khuyết tật có việc làm và hòa nhập với cộng đồng. Tính đến nay, đã có hơn 256 cơ sở dạy nghề dự dạy nghề cho người khuyết tật, trong đó có 55 cơ sở dạy nghề chuyên biệt. Cùng với đó, hệ thống quản lý quốc gia về dạy nghề được kiện toàn, các văn bản quy phạm pháp luật cũng đã quy định, các cơ sở dạy nghề dành riêng cho người khuyết tật được ưu tiên cấp địa điểm thuận tiện, tương trợ vốn, cấp kinh phí đào tạo, miễn giảm thuế, được vay vốn với lãi suất ưu đãi...
Tuy nhiên, cuộc sống của hồ hết người khuyết tật vẫn còn khó khăn. Ông Đào Mạnh Thủy, Phó vụ trưởng Vụ Công tác học sinh sinh viên (Tổng cục Dạy nghề) cho biết: Hiện nay, mỗi năm nước ta dạy nghề cho khoảng 1,5 triệu người, nhưng số người khuyết tật được dạy nghề chỉ đạt khoảng 5000 đến 6000 người. Từ 2006 đến 2010, cả nước mới chỉ dạy nghề cho khoảng 30.000 người khuyết tật (đạt 37,5% đích đề ra) và chỉ gần 16.000 người được tạo việc làm, số còn lại là cải thiện việc làm. Theo ông Thủy, sở dĩ có sự hạn chế này là do đại bộ phận người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn, trình độ văn hóa thấp nên dù có chính sách tương trợ nhưng nhiều người khuyết tật vẫn chẳng thể tự đảm bảo các phí cấp thiết cho việc học nghề và tạo việc làm. Bên cạnh đó, do cơ chế thị trường hướng tới đích lợi nhuận đã khiến người khuyết tật khó có được việc làm hơn... Hiện, tại một số địa phương đã xuất hiện những mô hình dạy nghề, tạo việc làm cho người khuyết tật thực thụ mang lại hiệu quả. Tỉ dụ, mô hình dạy nghề gắn với tạo việc làm của Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi huyện Can Lộc (Hà Tĩnh). Mặc dù mới đi vào hoạt động từ tháng 1-2010, nhưng trọng điểm đã tổ chức được một số lớp dạy nghề làm hoa lụa, kết chổi đót, mây tre đan xuất khẩu, làm nấm rơm… Trong tổng số 172 hội viên được học nghề tại trọng điểm đã có 140 hội viên đã có việc làm, thu nhập ổn định và từng bước tự trang trải được một phần nhu cầu của bản thân. Một số hội viên đã thành công với mô hình VACR và làm trang trại, đã dạn dĩ vay vốn ưu đãi để đầu tư. Với những thành công bước đầu đó đã giúp không ít gia đình hội viên thoát khỏi hộ nghèo, cải thiện chất lượng cuộc sống vươn lên khá giả. Bản thân họ cũng thoát khỏi sự mặc cảm để vươn lên trong cuộc sống. Ở tỉnh Thanh Hóa cũng có mô hình hay của Hội Bảo trợ người tật nguyền và trẻ mồ côi. Trong thời gian qua, hội đã đã mở nhiều lớp dạy nghề ở các địa phương trong tỉnh. Lớp dạy nghề làm nón lá truyền thống lâu đời ở xã Trường Sơn, huyện Nông Cống được hội đầu tư kinh phí dạy nghề cho 25 phụ nữ khuyết tật. Tham dự lớp học, các học viên đều hăng say và tự tin hơn. Sau học nghề, hồ hết các chị em đã có việc làm ổn định với mức thu nhập 50.000 đồng/người/ngày. Còn ở xã Hải Nhân, huyện Tĩnh Gia, Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi tỉnh tiếp đầu tư một dự án dạy nghề làm chổi đót truyền thống lâu đời cho 25 đàn bà khuyết tật. Sau học nghề, các học viên có việc làm tại gia đình và tại cơ sở sản xuất với thu nhập 70.000 đồng/người/ngày. Dạy nghề, tạo việc làm cho người khuyết tật là hoạt động có ý nghĩa tầng lớp và tính nhân bản sâu sắc. Nhưng để người khuyết tật có việc làm ổn định, thực sự hòa nhập được với cộng đồng thì cần phải có sự chung tay của các cấp, các ngành, các địa phương và toàn xã hội. Bài và ảnh: HUYỀN ANH |
Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013
Cần sự chung tay của toàn xã hội
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét